Suit chỉ là của một người và mãi mãi thuộc về một người mà thôi.
Nói
tới phụ nữ, người ta nói tới váy vóc. Nói đến đàn ông, người ta nhớ đến
suit (mà nhiều người hay quen gọi là “bộ vest” hay “comple”). Nhưng váy
vóc đối với phụ nữ mà nói sẽ theo họ cả đời. Từ khi họ là một cô bé,
hay là khi đã thành thiếu nữ, hay cho dù thành đàn bà hay lão bà đi
chăng nữa, phụ nữ vẫn có quyền mặc váy và coi nó như thứ “logo” gắn với
đời mình.
Nhưng còn suit, suit rất khác. Suit không phải thứ muốn mặc là được
và cứ mua mặc là xong. Bởi vì suit không chỉ là thứ đại diện cho giới
tính như váy, mà còn là một dạng “tuyên ngôn”, thứ tuyên ngôn mạnh mẽ và
rõ nét nhất của người đàn ông về sự trưởng thành và những gì đáng tự
hào nhất.
Trải qua 400 năm hình thành và phát triển, suit ngày nay có thể bớt kiểu cách hơn xưa, nhưng vị thế thì vẫn không thay đổi. Sự mạnh mẽ của suit thậm chí đã chinh phục cả những tín đồ của váy, khiến cho họ không thể đứng yên mà phải đặt chân vào nơi tưởng chừng như lãnh địa của riêng các quý ông.
Váy là trang phục dễ mặc với phụ nữ. Nhưng suit thì không như vậy với cánh mày râu. Bởi cấu tạo một bộ suit vốn đã rắc rối, lại đòi hỏi mỗi chi tiết phải “vừa như in” thì người mặc mới mặc đẹp được. Phụ nữ có thể mượn váy của nhau để mặc, nhưng còn đàn ông, mấy ai mượn được suit của nhau? Dài một chút là không đẹp, rộng một chút cũng không còn long lanh. Suit chỉ là của một người và mãi mãi thuộc về một người mà thôi.
Nhưng mặc suit đẹp thực ra cũng không phải điều quá khó. Mà cái khó, cái quan trọng ở đây, là người mặc có thật sự nắm được và xứng với cái “thần” của suit hay không.
Các cậu bé con được bố mẹ mua cho bộ suit diện chơi Tết, ta chỉ thấy chúng dễ thương; các anh chàng mười tám đôi mươi đi mượn suit để mặc chụp hình kỷ yếu, ta cũng chỉ thấy các cậu ấy bảnh bao và “người lớn” hơn một chút…Nhưng khi đến ngưỡng tuổi nhất định, khi người ta chưa hẳn giàu có và thành công, nhưng lại đủ đầy nhận thức và bản lĩnh để đối diện với mọi giông bão trong cuộc đời, người ấy diện suit chắc chắn mang một diện mạo khác.
Không giống áo polo hay quần jeans bụi phủi, trai trẻ mặc thì đẹp còn
trai già mặc dễ bị quy kết là “cưa sừng”, suit lại dành cho người đã
qua nhiều trải nghiệm, biết chắc mình muốn gì và phải làm gì.
Vậy nên bạn có thể mua suit nếu bạn thích, đi may suit nếu bạn dư dả. Nhưng hãy cất giữ chúng, để khi thật sẵn sàng hãy mang ra mặc!
Suit là thứ tuyên ngôn của phái mạnh (Ảnh minh họa)
Trải qua 400 năm hình thành và phát triển, suit ngày nay có thể bớt kiểu cách hơn xưa, nhưng vị thế thì vẫn không thay đổi. Sự mạnh mẽ của suit thậm chí đã chinh phục cả những tín đồ của váy, khiến cho họ không thể đứng yên mà phải đặt chân vào nơi tưởng chừng như lãnh địa của riêng các quý ông.
Váy là trang phục dễ mặc với phụ nữ. Nhưng suit thì không như vậy với cánh mày râu. Bởi cấu tạo một bộ suit vốn đã rắc rối, lại đòi hỏi mỗi chi tiết phải “vừa như in” thì người mặc mới mặc đẹp được. Phụ nữ có thể mượn váy của nhau để mặc, nhưng còn đàn ông, mấy ai mượn được suit của nhau? Dài một chút là không đẹp, rộng một chút cũng không còn long lanh. Suit chỉ là của một người và mãi mãi thuộc về một người mà thôi.
Nhưng mặc suit đẹp thực ra cũng không phải điều quá khó. Mà cái khó, cái quan trọng ở đây, là người mặc có thật sự nắm được và xứng với cái “thần” của suit hay không.
Các cậu bé con được bố mẹ mua cho bộ suit diện chơi Tết, ta chỉ thấy chúng dễ thương; các anh chàng mười tám đôi mươi đi mượn suit để mặc chụp hình kỷ yếu, ta cũng chỉ thấy các cậu ấy bảnh bao và “người lớn” hơn một chút…Nhưng khi đến ngưỡng tuổi nhất định, khi người ta chưa hẳn giàu có và thành công, nhưng lại đủ đầy nhận thức và bản lĩnh để đối diện với mọi giông bão trong cuộc đời, người ấy diện suit chắc chắn mang một diện mạo khác.
Suit dành cho người đã qua nhiều trải nghiệm, chứ không dành cho các cậu bé con (Ảnh minh họa)
Vậy nên bạn có thể mua suit nếu bạn thích, đi may suit nếu bạn dư dả. Nhưng hãy cất giữ chúng, để khi thật sẵn sàng hãy mang ra mặc!
0 Response to "Đừng mặc suit khi chưa sẵn sàng"
Post a Comment